Sau những ngày chán chường

Thì phải lấy lại tinh thần

Để sắp xếp một cuộc sống khoa học, lành mạnh, vui vẻ và hạnh phúc.

Cuộc sống vốn dĩ là phải an nhiên tự tại chứ không phải bon chen và mệt mỏi.

Advertisements

Người lớn thì phải khác

Điều khác biệt lớn nhất mà tôi nghĩ khi mình làm người lớn đó là, tự bản thân mình phải ra nhiều quyết định hơn.

Được tự do đồng nghĩa với lựa chọn. Nhưng lựa chọn cũng đồng nghĩa với trách nhiệm.

Lựa chọn sống vui vẻ, hay cau có, bực bội.

Lựa chọn sống khoẻ mạnh, đều đặn, hay lười biếng, buông thả.

Lựa chọn những thói quen tốt, hay những thói quen xấu.

Lựa chọn người để yêu, lựa chọn bạn bè để ở bên, lựa chọn công việc, lựa chọn cách tiêu tiền, và lựa chọn con người mình trở thành.

Khi nhỏ, có người khác lựa chọn giùm. Vì lúc đó không biết được gì là tốt cho mình, không ý thức được phải làm gì. Giờ, không ai ép buộc, nhưng cần sáng suốt để biết cái mà bản thân cần nhất, tốt nhất – dù dễ chịu hay cần nhiều nỗ lực, cũng phải theo đến tận cùng.

Lại một ngày nghỉ hè bình thường

Lớn rồi hay có cảm giác không tận dụng hiệu quả đủ thời gian mỗi ngày.

Lại dễ tự ấm ức và tự vấn như thế nào thì tốt hơn.

Nhưng đôi khi thả lỏng bản thân, chơi, ngủ, và nghỉ ngơi cho thoải mái, như một kỳ nghỉ hè, cũng không phải tệ.

Sáng dậy không bị đồng hồ báo thức kêu réo, không bị nỗi ám ảnh của công việc dồn dập. Có một khoảng thời gian chỉ cảm thấy mỗi ngày đều phải giải quyết sự cố, công việc chính là sự cố – cả của mình và của những người khác gây ra nhưng mì phải giải quyết. Áp lực thì cũng có, niềm vui thì cũng có, nhưng liệu có đáng hay không với những triệu chứng kiểu tim đập nhanh, đau đầu, và chán nản. Chắc là không.

Thường thì nhiều thời gian quá lại không sử dụng hiệu quả như ít thời gian, đang nói tới trường hợp của bản thân mình. Lúc bận tới tập thì dạy thêm, tập thể dục, học thêm, đọc sách các kiểu. Lúc rảnh, thì chẳng làm gì ngoài ăn ngủ chơi. Rõ hư. Mà cũng đâu ai trách. Cứ bị áp lực so sánh bản thân vơi người khác sao cho bằng bạn bằng bè, sao cho thành công với xã hội, những áp lực đeo bám đến khi nào. Bản thân chưa tìm ra được câu trả lời làm sao cho hạnh phúc, thì so sánh với người để làm gì? Không biết.

Sáng siêng đi chà cái sàn rêu. Ngồi chà hết 40 phút đồng hồ mỏi cả tay mà không sạch hết. Vừa chà vừa ngóng ngóng, cái cảm giác đợi tiếng xe ba mẹ về đến đầu cửa, đợi vẻ mặt ngạc nhiên vui vẻ của ba mẹ, như ngày xưa cũ, dẫu biết giờ trông đợi cũng không thấy được. Nhưng vẫn gợn vui vui thay vì tiếc nuối.

Chiều đến một quán quen, rất quen. Một quán gắn liền biết bao sự kiện vui buồn của một mối tình sinh viên – với kết thúc khá cay đắng và nực cười. Nhưng cảm giác không buồn thương tiếc nuối gì cả. Là người đã trưởng thành, hay là người đã quá hững hờ. Đâu phải 18 đôi mươi nữa mà suốt ngày sầu than trời, buồn trách đất.

Trái ngược với yêu, không phải là hận, mà là quên.

Có thể không quên đi kỷ niệm, nhưng quên đi cảm giác thắm thiết, và, biết đâu một ngày đẹp trời, bản thân quên đi thứ kỷ niệm không cần nhớ bao giờ không biết.

Thanh xuân

Lưng lửng nhưng ở cái nơi tuổi người ta kỳ vọng ổn định, thì cái cảm giác muốn níu giữ sự trẻ trung và hồn nhiên của ngày hôm qua càng mãnh liệt.

Nhiều thứ muốn quay ngược thời gian để tận hưởng nhiều thêm một chút. Có những nỗi nhớ, có những sai lầm, mà không thể hối tiếc.

Mục tiêu rõ ràng để hạnh phúc

Sáng lười biếng xem nốt 2 tập phim cuối để kết thúc sự tò mò. Xem thêm một bộ phim hoạt hình đúng chất Disney – Giải cứu công chúa. Sự can đảm và tình yêu đơn thuần sẽ có thể thay đổi cuộc đời của khá nhiều đối tượng liên quan. Một bộ phim với motif kinh điển, có công chúa xinh đẹp, cá tính, có một anh chàng đẹp trai dũng cảm yêu nàng, có phép thuật, có những người và những con thú đáng yêu thông minh đồng hành, có rồng, và có happy ending.

Sau khi cảm thấy mãn nguyện với sự lười biếng, thì mới bắt tay dọn dẹp nhà cửa. Và cảm thấy mình có thể làm nhiều hơn mình nghĩ. Lau dọn, giặt giũ gối mền, vỏ gối, giẻ lau, lau dọn sạch cửa kính, dọn dẹp đồ chơi của cháu, xếp gọn đồ và bỏ bớt những đồ không còn được xài đến,… và nhiều thứ khác nữa.

Nhạc bật vang vọng theo gió lùa tung qua cửa sổ, làm gợn lên mớ cảm xúc như còn lúc nhỏ. Hay bị ba mẹ nhắc nhở dọn dẹp nhà cửa, và niềm vui nhỏ là làm ba mẹ bất ngờ bằng cách tự dọn dẹp mà không đợi nhắc.

Cái cảm giác đó làm nhớ đến những mục tiêu nhỏ nhỏ, đơn giản, và dễ đạt được trong một chừng mực nào đó, nhưng làm người đặt mục tiêu thấy vui vẻ. Như là đạt điểm cao, lau sạch nhà, đi học đầy đủ, đậu đại học, blabla. Nó rõ ràng hơn, và có mốc thời gian cụ thể hơn.

Bây giờ ở cái ngưỡng người ta so sánh cuộc sống lẫn nhau, thành công của bản thân sẽ chưa đủ nếu nó kém cạnh bạn bè, thì cái mục tiêu lại sẽ không bao giờ là rõ ràng và không bao giờ được gọi là đủ đầy. Có lẽ thế nên người ta lại ít thấy hạnh phúc hơn.

Có nên chăng bây giờ hãy đặt những mục tiêu rõ ràng, và đơn giản hơn, để thấy hạnh phúc?

Tụ họp

Khi ở vai trò người yêu, à, trong hai mươi mấy năm cuộc đời, mới biết tụ họp ăn bữa cơm gia đình với gia đình và bạn bè của gia đình người yêu là như thế nào.

Nhà mình thì có lẽ lâu rồi cũng không có hoạt động như thế.

Cũng vui.

Có những người bạn thân để vài chục năm sau, khi mọi người tóc bạc răng mòn, để cùng đùa vài câu chuyện vui, để nhìn đám con cái quây quần, cũng là một cái phúc.

Sinh con và phụ nữ

https://m.baomoi.com/co-the-phu-nu-sau-sinh-bi-tan-pha-khung-khiep-nhu-the-nao/c/21738643.epi

Thấy sự tàn phá phụ nữ từ việc sinh con của những người bạn, người chị xung quanh, thấy càng sợ thêm cái việc như quá đỗi bình thường của những bà mẹ, bà cô, của những chị, những em ấy.

Có phải thà là không biết để cứ đến rồi chấp nhận còn hơn là biết rồi sợ hãi như thế này không.

Thời gian không chừa ai. Nhưng phụ nữ đôi khi cứ nghĩ bản thân không có lựa chọn nào là xấu đi, già thêm. Thật đáng buồn.

Nếu không có social media

Thì những niềm vui lúc bé lại cứ len lõi, lặp lại.

Đọc vài ba tập truyện tranh và khoái chí cười khanh khách

Nghe nhạc và hát nghêu ngao theo lời chạy trên màn hình

Viết blog, viết nhật ký những thứ linh tinh, những cảm xúc chạy trọn trong đầu

Đọc sách ngấu nghiến như thể đó là cách duy nhất để giải trí, để trí tưởng tượng bay theo con chữ, đến những vùng đất xa tít mù hay tự hoá mình thành nhân vật trong lời kể, để quên hết những bận tâm của một người-lớn-nhiều-trách-nhiệm

Đắp mặt nạ vì sợ nếp nhăn ập đến ở cái tuổi lưng lửng ngấp nghé nửa đường đến ba mươi

Lang thang phố xá ăn hàng, chụp ảnh những món ăn ngon chỉ để lưu giữ khoảnh khắc “đã từng” chứ chẳng để lên câu like hay khoe cùng thiên hạ

Ngủ một giấc ngủ ngắn, để bổ sung năng lượng làm những việc trên

Và ngủ một giấc dài để nạp đủ tinh thần hoàn thành những cái to-do-list dài hơn.

Mạng xã hội không hẳn xấu – chỉ là nó quá nhiều thông tin, quá nhiều tương tác mà những tương tác và thông tin đó chưa chắc làm mình hạnh phúc hơn.

Thấy người ta sống “thú vị” hơn dễ làm bản thân tự so sánh và không thấy hài lòng với những gì mình đang có.

Thời gian “tận hưởng” và “cố gắng” còn không đủ thì lãng phí vào những thứ không tạo ra giá trị cho tương lai để làm gì.

Be fun.

Độc thân vui hay không vui

Độc thân có thể vui vì có thời gian dành cho bản thân. Có thể không vui vì có quá nhiều thời gian cho bản thân.Có thể vui vì không cần tâm tình tỉ tê kể lễ cảm xúc trong lòng cho người khác. Có thể không vui vì không cần tỉ tê càm rảm kể lễ những cảm xúc trong lòng với ai khác.Có thể vui vì không chia sẻ sách, thời gian, phim, đồ dùng. Có thể không vui vì không cần chia sẻ gì cả.