Khi bé thì lại dễ hạnh phúc hơn

Khi còn bé

Những nỗi lo lắng nhỏ hơn, là chỉ làm sao để mình làm được cái mình thích

Ngô nghê

Ít trách nhiệm

Và ít sự lựa chọn hơn

Ít khái niệm về tham vọng

Ít khái niệm về ham muốn

Ít gán ghép của tư duy xã hội vào cuộc sống của bản thân

Lớn

Không làm người ta mệt

Vì tham muốn trong lòng lớn theo

Nên người ta mới mệt

Mới lo lắng

Advertisements

Sống

Có một chữ thôi nhưng luôn làm tôi suy nghĩ, trong suốt khoảng thời gian tôi biết suy nghĩ về sự đời

Như thế nào cho đáng và như thế nào cho đúng

Người ta cứ chạy theo vật chật, chạy theo tiền, danh, lợi, hưởng thụ sự bình an, yên ổn

Như vậy đâu gọi là sống đáng

Đương nhiên vẫn có lúc lười

Có lúc nản

Có lúc chán

Có lúc chả biết sống để làm gì

Nhưng đương nhiên cũng có lúc high

Có lúc so high

High đến mức muốn làm mọi thứ trên đời ấy

Học tất tần tật mọi thứ trên đời

Nghe đâu mình xài não có 3-5% công lực thôi, thế chả nhẽ để phí phần kia? Cơ mà tính mình ghét lãng phí lắm thì phải làm sao?


(To be continued)

Tiếc?

Vốn dĩ rất hay sợ tiếc

Tiếc những thứ mình không dám làm, thay vì làm mà bị gặp đủ thứ đau lòng khó chịu trên đời

Nhưng tiếc nhất và sợ nhất là cảm giác không nói được lòng mình

Nên xưa giờ vẫn rất ghét tình đơn phương

Có thể không thành công

Có thể không như ý

Nhưng phải cố gắng

Và phải nói

Đừng để sống với nhau mà cứ đoán già đoán non đủ thứ

Mệt lắm :3

Thèm

Có những ngày em thèm thế này thôi,Được anh ôm vào lòng cùng những điều chưa nói,

Những ngày nắng hong, những chiều gió thổi,

Anh vẫn ngồi yên vị đấy, cạnh em.
Có những ngày em thèm hôn anh hơn,

Hôn cả tay, cả vai, cả ngực nhé!

Rồi cả hôn lên trán anh nhè nhẹ,

Hôn cả tuổi trẻ mình còn cần mùi nhau.


Có những ngày em thèm vùi vào nhau,

Bụng anh này là gối mềm êm ái,

Môi anh này sẽ hôn nụ miên mãi,

Và chính anh này hãy là của riêng em.


Có những ngày em thèm vết son lem,

In lên má, lên lưng, lên tóc ướt,

In cả đời em lên bàn chân anh bước,

Để suốt một đời mình sẽ thuộc về nhau.
Có những ngày em thèm mắt ướt để anh lau

Rồi nhẹ nhàng anh bảo em – đồ ngốc!

“Thôi ngoan nào, để anh ôm, đừng khóc!

Là anh sai, phải khó nhọc em rồi.”
Có những ngày em thèm thế này thôi,

Thèm môi anh chạm đời em khe khẽ,

Mặc voan trắng nhìn anh cười thỏ thẻ:

“Mình chơi trò chồng – vợ, cả đời, nghe?”
Khải Vệ

Another Sunday

Thi thoảng nhớ ra sự lười biếng mà quên note lại những cảm xúc của mình qua những dòng chữ

Nó không là bắt buộc, nhưng sợ với tốc độ xảy ra của nhiều thứ như thế này, mình sẽ chẳng nhớ được đã làm gì, đã cảm thấy như thế nào của hôm qua, của tuần qua, của năm qua

Hôm qua là một ngày thứ bảy nhiều cảm xúc nên sáng dậy của chủ nhật vẫn còn đọng lại những cảm xúc dang dở

Tánh mình kiểu muốn gì thì phải nằng nặc cho được mới thôi. Mà phải thật sự muốn kìa. Thế. Có khi tốt mà cũng có khi chả tốt, đặc biệt là khi muốn những thứ không nên muốn. Giờ cứ tự cho mình cái quyền sai và dại khờ, kiểu, ‘ trẻ mà, why not’. Sự xô đẩy và nhân duyên của nhiều thứ, không đoán trước được, xô đẩy. Đôi khi muốn mọi thứ bình thường và thuận lợi với mình hơn chút. Nhưng nghĩ kỹ thì nó vẫn đang thuận lợi ở một khía cạnh nào đó đấy thôi, sống không nên cầu mong không có sóng gió, vì một, nó là điều vô tưởng, và hai là, sóng gió giúp người ta trưởng thành hơn.

Nếu mọi thứ xảy ra như mình muốn, thì quá ảo tưởng. Nên người ta mới bảo, mới inspire mọi người về sự kiên trì, quyết tâm, và nỗ lực.

You should try harder. If you do still not get what you want, it is because you haven’t try hard enough.


Những lý thuyết về how to live, how to succeed nhan nhản trên sách, báo. Nhưng số người có thể thấm nhuần thì không hẳn là bất cứ ai đọc được những dòng động viên tinh thần đó.

Life is short. But if you only focus on how short it is, and being scared always, then you will make your life shorter.

Niềm tin ở bản thân và không bỏ cuộc là thứ quan trọng. Phải thật sự tin. Tin càng nhiều thì càng tìm vô số cách để chứng minh cái niềm tin đó là đúng. Mình không tin mình thì đòi ai tin mình.

20 năm hay 30 năm sau, như thế nào thì hiện tại làm sao biết.

Nên hãy là hiện tại vui vẻ thay vì là hiện tại lo lắng.

16.07.17

Yêu thương là thứ không mất. Yêu thương càng nhiều, tình thương đó lại càng được lan rộng như vòng tròn sóng nước. Be a changer!

Tiếc

Sợ sống mà tiếc

Tiếc những điều lẽ ra nên mặt dày một tý mà làm

Tiếc những lời, đừng vì nóng giận mà nói

Bonus tật xấu là khi cảm thấy tổn thương, vì sợ người ta tổn thương mình thêm nên lại làm tổn thương người ta trước

Tiếc là sống chưa đủ sống

Tiếc là chưa yêu thương đủ nhiều

Tiếc là thời gian trôi qua quá nhanh

Tiếc là bản thân cố gắng chưa đủ đã tự nghĩ mình không làm được

Tiếc là…

Hứa

Những lời hứa luôn được cố gắng giữ

Nhưng không hẳn lời hứa nào cũng là khôn ngoan và cần chấp nhận bướng bĩnh theo đuổi


Hôm nay tóm lại là một ngày nhẹ nhõm. Dù không làm được gì nhiều, nhưng làm gì đó. Thay vì chẳng làm gì đó.

Hứa với bản thân sẽ chăm sóc bản thân tốt hơn. Tuổi trẻ nhưng quá xuề xoà bản thân cũng không hẳn là tốt.

Hứa sẽ ăn nhiều rau, trái cây hơn. Sẽ ăn uống đàng hoàng thay vì ngẫu hứng và ăn uống linh tinh, dù rằng ăn một bịch bánh tráng cuốn đã đủ no và chẳng cần cơm rau cá thịt gì đâu. Cơ thể này nó tự điều chỉnh mãi thành quen rồi.

Hứa sẽ bớt buồn bớt nhạy cảm bớt vu vơ. Ba cái trò vu vơ này mười năm trước, 14 tuổi dậy thì hóc mộ gì thì không nói. Giờ đã bao tuổi, bình tĩnh mà sống, chậm chậm mà cố gắng, kiên trì mà yêu thương. Hối hả trong cuộc sống làm tâm tư cũng hối hả theo, không yên ổn được để mà có thời gian nghĩ về cái mình muốn và cái mình không muốn.

Hứa sẽ chăm sóc tinh thần tốt hơn. Đọc nhiều sách hơn thay vì cả ngày biếng lười đọc truyện tranh để mơ về một cuộc sống thú vị khác. 

Hứa sẽ ít tốn nước mắt hơn. Tự nuông chiều bản thân nên dễ dư nước mắt quá. Cứ  không vui lại có thể tự thưởng cho bản thân vài chén nước mắt, để mình không vui và người lại lo lắng.

Hứa sẽ yên tĩnh ở đây mà hoàn thành tốt phần game của bản thân.

Cố mà.

Anh có muốn ăn bánh em nướng dù có khét hay không?

Khi em 28, em muốn mình sẽ thật tự tin và xinh đẹp bên anh, không tóc dài mặt mộc thướt tha nữa. Mà là một cô nàng cool ngầu chuyên nghiệp, tóc ngắn ngang vai, uốn xoăn tý chút, môi và mắt lóng lánh màu sắc, chân mang cao gót. Về nhà có thể giản dị bên anh, nhưng lúc này, sẽ không như bây giờ, quá giản dị, quá mờ nhạt nếu người ta không thầy được lava bên trong.

Hồi xưa tóc ngắn vài năm ngốc nghếch. Sau này cũng sẽ tóc ngắn phong trần năng động vậy.

Thói quen

Là thứ có thể tập dần thành quen, và cũng là thứ có thể tập dần mà bỏ

Từ lúc nào có những thói quen cầm điện thoại mọi lúc mọi nơi, 3G wifi luôn thường trực

Từ lúc nào có thói quen làm gì cũng nhìn màn hình, check xem có dòng tin nhắn hay không

Và rồi quen với việc chia sẻ, tốt hay xấu, ít hay nhiều

Lại có thói quen xoè tay ra đếm, đếm ngược 1,2,3,4,5,6. Rồi lại đếm tới 6,7,8,9,10,11,12,1. Đếm lui 8,9,10,11,12,1..,4,5,6. Cũng chẳng biết đếm làm gì, có dịu lòng lại hơn hay không

Thói quen

Đôi khi là dễ chịu nhưng đôi khi thì không

Những nhớ mong, kỳ vọng, cô đơn, đòi hỏi thi thoảng lại ùa lấy

Làm chán chường và trống rỗng

Chẳng biết phải làm gì mới tốt

Tự mình thì sợ người lo

Dựa người thì cũng đâu được

Tương tư là bệnh hay là thói quen?

Stress thì làm gì

Sống trên đời ai mà không gặp stress

Càng cao danh vọng càng nhiều gian nan thôi

Nên có người như mình lại dễ gặp stress bởi tinh thần chẳng vững vàng mà lại tự biên tự diễn tự quyết tự chịu cả

Giờ ở Sài Gòn, không than thở với nhà, bạn bè xa và bạn gần chẳng bao nhiêu. Công việc khó thì cũng khó mà chủ yếu do không biết, thế nhưng không biết cũng là sai, không biết thì hỏi nhưng không biết để hỏi cũng là sai.

Nhớ những thứ tung tăng hồn nhiên nhí nhảnh có thể làm, để đấu thắng cái sự mệt cmn mỏi

1. Ăn

Đa số thì là thích ăn. Nhưng đến một lúc nào đó thì sự mệt nó dẫn đến chán ăn. Thì có vẻ nghiêm trọng rồi.

Nên phải có cách để lấy cái sự thèm ăn lại. Tìm đồng bọn, mà giờ đang ở Cần Thơ thôi, để ăn vài món hay ăn. Cay cũng được, kích thích vị giác. Ngọt cũng được, giảm stress. Cơm nhà thì lại cũng đơn giản nhưng quan trọng là tinh thần.

2. Ngủ

Ngủ. Ngủ. Ngủ vùiiiii
Chuyện đùa như thật là thiếu ngủ. Thật ra lf tại ngủ không ngon giấc. Cái người ngủ không mộng mị mà lại gặp ác mộng thi thoảng. Tâm không tịnh rồi pleasee

Về nằm chiếu nhà, ôm mấy con chó bông ngập mùi mồ hôi của bản thân nhưng lại có cảm giác release dễ chịu

Nướng cũng là một cách giải stress. Tắt điện thoại và quên hết sự đời. Trên đời công việc đâu phải thứ quan trọng nhất, phũ phàng mà nói, lại là công việc majorly để học và kiếm tiền nuôi miệng. Tìm cái mình thích mà làm? Vấn đề là nhiều khi thấy chẳng thích gì, thế mới đau. Tuổi trẻ và đam mê ơi, một thứ sắp hết để đổi một thứ kia nhưng thứ kia có đã thấy chưa vậy?

3. Hát

Yêu đời người ta mới hát nỗi

Chứ buồn hát hét gào rú cũng là một cách truyền stress của mình sang cho người khác

Dạo này ít hát. Thiệt lười đến mức ít hát. Thiệt đáng sợ.

4. Viết

Ây, thói quen từ lớp 8 đến giờ là viết khi buồn, và viết khi vui. Và từ năm 12 thì update kiểu viết tất cả trong lòng, như phô bày xấu tốt rồi không-bao-giờ-đọc-lại

Năm ngoái update thêm là viết trên các sheet excel. Có lẽ không thích thú khi viết trên laptop như khi viết giấy trắng mực thơm tho, nhưng những chuỗi ngày viết lách đó đã giúp mình vững vàng bước qua bao nhiêu cơn đau khóc vật vã, nhất là khi có người yêu cũ có thói quen làm người khác thất vọng nữa.

Blog – là một hình thức viết với bản thân và công chúng mới tiếp cận gần 3 năm đây. Viết cho mình đọc cũng có cái thú, viết cho public đọc cũng có cái thú khác, phải trau chuốt hơn, kín đáo hơn, là nhu cầu thể hiện bản thân nhưng trong một cách tinh tế và chừng mực hơn.

Dạo này cũng lười viết dù nhiều chuyện xảy ra, nên ngợp ngợp, mà ngợp ngợp thì mau quên lắm. Dạo này nhiều thứ vừa nhanh vừa chậm xảy ra nên quên dần đi hết trơn rồi. Thành cá vàng mất rồi.

5. Đi dạo

Nay về đường Cần Thơ vắng hoe lúc 1.30 sáng. Làm nhớ những lần điên điên chạy xe dạo mát đến 2h đêm. Mới đó mà như lâu lắm rồi vậy. Cũng chẳng biết còn có mấy dịp được điên như thế.

Dạo chỉ là ngắm phố ngắm đường. Coi người ta ăn chơi nói chuyện. Thấy cuộc sống sinh hoạt vẫn tiếp diễn và người ta vẫn tận hưởng. Thế giới chưa phải kết thúc sao mình lại cứ phải giữ tinh thần suy sụp này làm gì?

Cũng mệt rồi.

Làm bước ngủ nướng thôi vậy

Cần Thơ 4am 180617

Nhạt

Đó là thứ tôi cảm nhận về cuộc sống lúc này

Lẽ ra không nên

Nhưng sao thấy ngợp, nhạt, vô vị và nhàm chán

Đi làm ba bữa khóc một bữa

Cảm thấy mình chán chường và mệt mỏi

Không có thời gian cho bản thân suy nghĩ

Công việc không đáng sợ

Đáng sợ là nó chỉ toàn những thứ nhỏ nhặt mệt mỏi gây stress

Mọi người có thể chấp nhận với công việc như thế

Nhưng mình thì không

Mình thấy nó nhàm chán và deadend như thế nào ấy

Haiz

Thấy người ta lý tưởng tương lai cao sa sao thật ngưỡng mộ

Mình thì chả có gì ngoài mệt mỏi lo lắng của những năm tháng thanh xuân này